Thứ Năm, ngày 08 tháng 7 năm 2010

CÁI VÒNG SINH LÃO BỆNH TỬ

Đố ai tránh khỏi…kễ cả bác sĩ
" Cuối cùng ta phải bảo ta:
Đúng là bệnh của tuổi già mà thôi.
Sinh ra định mệnh an bài,
Đường đi ta phải nối dài theo nhau….BS Thượng Quân Lê Văn Sắc    
"chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút vậy!" BS Đỗ Hồng Ngoc


1. Ấy là chính ta đây bác sĩ
From : Nguyen Nhung* tuyphuongngo


Tối đi ngủ người còn khoẻ khoắn,
Nghĩ cuộc đời may mắn làm sao,
Nhìn quanh ai cũng cười chào,
Khen rằng đẹp lão tuổi cao vẫn kền…
Sáng thức giấc tung mền ngồi dậy,
Chợt nghe như nhói nháy thắt lưng,
Đứng lên sao lại lưng chừng
Lom khom như thể kẻ nhưng dòm nhà…
Bèn uốn éo một pha vặn vẹo,
Chống tay đùi lận lẹo bò lên
Lưng chưa ngay, xoa xít rên,
Kỳ ghê, sao lại cung tên nửa vời?
Mới chợt đó, chân trời còn chống,
Bước phom phom chuông trống kêu vang,
Dáng đi vững chãi đàng hoàng,
Bỗng dưng sao thấy chân chàng nhói đau.
Bèn nhìn xuống ngón đau chỏ phải,
Thấy bầm đen, chắc gẫy xương rồi,
Tối qua chắc dẫm gì rồi,
Sáng nay, thức dậy nó thời gẫy luôn…
Rồi đến tối, thêm buồn này nữa,
Sao lại sưng cả giữa bàn chân?
Rõ ràng máu tím bầm đen,
Chắc là nó gẫy lại thêm xương nào.
Đi bác sĩ, lết vào đến cửa,
Mọi người trông bèn túa ra lo:
Làm sao, chân giống chân bò?
Chắc là đau lắm, mau cho khám liền…
Khi khám xong, phòng bên quang tuyến,
Dẫn ngay sang chụp béng vài pô,
Chụp ngay, chụp xéo, xem cho
Này đây chân bác xương cò, xương voi…
Tất cả xương hẳn hoi, không gẫy,
Lại không sưng, không xẩy cái nào,
Ngẩn ngơ biết nói làm sao,
Mà sao sưng tấy đớn đau thế này?
Ấy là chính ta đây bác sĩ,
Đọc hình phim thật kỹ cùng ai,
Xương không gẫy, đã rõ rồi,
Mà sao đau quá kêu trời rên la…?
Cuối cùng ta phải bảo ta:
Đúng là bệnh của tuổi già mà thôi.
Sinh ra định mệnh an bài,
Đường đi ta phải nối dài theo nhau….
BS Thượng Quân Lê Văn Sắc

2. Từ bi với mình…(BS Đỗ Hồng Ngoc )
From Dinh hưu Nguyen 
Hình như ta chẳng bao giờ thực sống trong hiện tại cả! Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có đựơc cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ,  cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những phút giây hiện tại.  Từ ngày “thế giới phẳng”,  ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng trò chuyện với một người nào khác, cười đùa,  nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi  biết qúy thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.   
Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ, vị lai. Dĩ nhiên, không phải là trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá. Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng   
tiếc 75! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao  cứ phải… nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!   

Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. 
Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch… Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn của nó, không cần biết có ta! Mà hình như,  càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.

Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với.  Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương  giữa đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki). Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá! Một người cô tôi “ăn không được”, ăn “không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi 
không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút thì hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đẫy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ
mà đòi pin ngon lành sao được! Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: cơ tắc xan hề khốn tắc miên! Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền! trong bài Cư trần lạc đạo, ở đời mà vui đạo! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nứơc ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!   

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác! 

Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó tai cũng sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.  Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng  như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm! 
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh  tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!                                                                 
Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút vậy!

__._,_.___