Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010


From : Gia To* hanhgianguyen* DinhLe

Người Việt Cứu Người Việt:

Chỉ có quý vị mới cứu được bác sỹ Việt Lâm

Xin quí vị vui lòng phổ biến rộng rãi...hy vọng có ai có thể giúp đỡ

Câu chuyện cảm động và cần sự giúp đở của Quý Vị...

Cha, Mẹ ly thân. Mẹ mất sớm. Ba anh,chị, em vượt biên ..tàu Mỹ vớt...đến Mỹ ..1985. Anh lớn phải tự túc.. hai cô em còn nhỏ (minors), được ở với gia đình cha, mẹ nuôi (foster parents) , hết gia đình này qua gia đình khác,

thế mà hai chị em vẩn thương yêu đùm bọc, dìu dắt  lẫn nhau thành tài : hai nử Bác Sĩ...

Thật đáng khâm phục.

Thế nhưng, không may, cô em là Bác sỹ Việt Lâm hiện sống ở San Francisco năm nay 37 tuổi, đã bị bệnh ung thư máu (Non- Hogkin Lymphoma), rất hiểm nghèo và đang cần sự giúp đở của quý vị. 

Cơ thể của bác sỹ Việt đang cần một người có tủy tương thích để ghép tủy thì mới hy vọng sống sót. 

Vì bác sỹ Việt là người Việt Nam nên hy vọng tìm được tủy tương thích chỉ có thể tìm thấy trong cộng đồng Người Việt.

Xin Quý vị vui lòng giúp đở và phổ biến rộng rải lời kêu gọi này, để mong rằng may mắn Bác Sĩ Việt Lâm,

sẽ tìm được người giống tủy và hy vọng sống còn.

Chân thành cám ơn.



Người Việt Cứu Người Việt:  Chỉ có quý vị mới cứu được bác sỹ Việt Lâm

Hãy Hiến Tủy Để Cứu Mạng Sống

Bác sỹ Việt Lâm sống ở San Francisco năm nay 37 tuổi, mắc phải cơn bệnh ung thư máu (Non- Hogkin Lymphoma) rất hiểm nghèo và đang cần sự giúp đở của quý vị.  Cơ thể của bác sỹ Việt đang cần một người có tủy tương thích để ghép tủy thì mới hy vọng sống sót.  Vì bác sỹ Việt là người Việt Nam nên hy vọng tìm được tủy tương thích chỉ có thể tìm thấy trong cộng đồng Người Việt.  Hãy cứu lấy bác sỹ Việt!  Hãy ghi danh hiến tủy để cứu mạng sống!

Các bạn có thể giúp đở bằng cách tiếp tục giới thiệu câu chuyện của Việt Lâm đến mọi người bằng cách Đăng ký email để được cập nhật thông tin về website của cô:

http://www.caringbr visit/vietlam

Hoặc đăng ký vào trang facebook của cô tại:

http://www.facebook .com/group. php?gid=26507953 3176

Hoặc vào website sau đây để tìm hiểu về việc hiến tủy:

http://www.marrow. org/TRANSLATIONS /VIETNAMESE/ index.html

Xin cám ơn quý vị đã theo dõi và xin ghi danh hiến tủy ở các địa điểm sẽ được thông báo trên các phuơng tiện truyền thông trong cộng đồng.

   Những người bạn của Việt Lâm

   Điện thoại liên lạc: 408-691-6786

Dưới đây là câu chuyện của bác sỹ Việt Lâm:

For those of you who do not know Viet, I'd like to take this opportunity to share with you a little about her.  As mentioned previously, Viet rarely draws attention to herself and always thinks of others and their needs before hers.
My name is Linh Lâm and I am Viet's older sister.  Viet is my true "best friend for life", and one I am with utmost admiration and adoration.  
We were born in Vietnam and lived in a very small fishing village approximately 120 miles (200Km) north of Ho Chi Mich City.  (This area has recently turned into a tourist mecca of Vietnam .)
Our parents were separated.  An older sister, Viet and I lived with our mother, who was an angel, literally and figuratively, and Viet inherited many of her wonderful traits.  When Viet was nearly four, our mother died, and our older sister took over to care for us.  She had to work multiple jobs to provide for us.  As a result, Viet and I spent all of our time together, taking care of each other and wandering wherever our curiosity or needs took us.  Our perspective was limited and we always thought our childhood was wonderful, with complete freedom and no expectation from anyone!!!  When our sister did not come home some nights, the intermittent going to sleep on empty stomach or hiding under the bed always seemed to come to an end when dawn arrived, with promises of a new day.
A few years after mother's death, our older brother, who lived with our father, came to live with us.  (Our eldest sister also lived with our father).  He brought us some books, encouraged us to study and have BIG dreams.  He had a vision of providing a better life for us.  After numerous thwarted attempts, he successfully smuggled us on a small boat with him, defecting Vietnam .  Nothing could ever prepare us for our journey across South China Sea , during her stormy monsoon season, but miraculously, we made it when our boat was picked up by an American ship, days later.  We lived in the refugee camps in Singapore and Indonesia .  Our brother was required to attend "cultural education" while we were not, so the two of us once again, roamed freely.  We grew exceptionally close as life was filled with fears and uncertainties.
In 1985, we arrived in Michigan .  Our brother did not meet the age requirement for foster homes and decided to leave Michigan to join national job corps to learn trades and find ways to support himself.  Viet and I lived in one foster home after another.  This period of our lives consolidated our love for each other.  No matter how many new friends we made, we were always each other's best support and friend.
We attended the same university and were shortly separated when Viet was in medical school and I completed medical school and left Michigan for residency.  As soon as Viet completed medical school, we reunited.
Viet had a very brave, courageous, and kind soul, always willing to try new things and to help others.  She had an amazing sense of humor and can make anyone laugh.  Her beautiful smile was contagious.  She spent countless hours with children with disability and found joys and beauties in spending time with them.  She taught me so much about humanity and myself.  Very often, she and I would laugh ourselves to pain, over nothing in particular.  We called ourselves "idiodic mutants".  We loved each other dearly.  There was nothing I would not do for her and vice versa.
Our relationship grows even deeper as we age.  Viet has been my true, constant, and brightest guiding light.  Her light has always warmed my heart, spirit, and soul.
As I look back to share with you about her, I am in awe of the mysteries of life.  As individuals, our lives were so insignificant that if terminated in Vietnam , in the sea, in the regugee camps, or in foster care, that would had been it and not much would come out of it.  Yet, somehow, our lives continued... and through all of our journeys, I usually had the ability to provide her needs, but now that she has achieved so much and is a vital part of many others, she desperately needs something neither my blood nor body can provide.  This breaks my heart.
Like everyone else, our lives have been filled with ups and downs, trials and tribulations, yet something has always remained constant, our deep love for each other and our appreciation for humanity and so many people who have helped us along our journeys.  We both deeply desire helping others, in their times of needs.   Prior to Viet's relapse, we seriously considered joining medical volunteering work.
Thank you.  We are forever in your debt.